Đề bài: Viết bài văn nghị luận xã hội bàn về vấn đề: Đời người ngắn ngủi đừng phí hoài tuổi trẻ
Bài làm
I.MỞ BÀI
Nhà văn Xuân Diệu từng thốt lên đầy nuối tiếc: “Xuân đương tới, nghĩa là xuân đương qua / Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già”. Quả thực, trong cái hữu hạn của kiếp người, tuổi trẻ chính là món quà quý giá nhưng cũng mong manh nhất mà tạo hóa ban tặng. Đó là quãng thời gian con người dồi dào nhiệt huyết, sức khỏe và cả sự mộng mơ để kiến tạo tương lai. Thế nhưng, không ít người lại lầm tưởng rằng quỹ thời gian ấy là vô tận để rồi sa vào lối sống hoài phí. Việc nhận thức được sự ngắn ngủi của đời người để trân trọng từng khoảnh khắc thanh xuân không chỉ là một lựa chọn lối sống, mà còn là trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với chính cuộc đời mình.
II.THÂN BÀI
a. Giải thích vấn đề:
-
Đời người ngắn ngủi: Nhấn mạnh vào sự hữu hạn của thời gian và sự vô giá của cuộc sống.
-
Phí hoài tuổi trẻ: Là lối sống thiếu mục đích, chìm đắm trong những thú vui vô bổ, lười nhác hoặc sợ hãi không dám dấn thân, để thời gian trôi qua một cách vô nghĩa.
b. Tại sao không nên phí hoài tuổi trẻ?
-
Tuổi trẻ là nền tảng của tương lai: Những gì ta học hỏi, rèn luyện và tích lũy khi còn trẻ sẽ quyết định vị thế và giá trị của ta khi về già.
-
Thời điểm vàng của sức sáng tạo: Ở tuổi trẻ, trí tưởng tượng và khả năng thích nghi là cao nhất. Đây là lúc ta dễ dàng “thay đổi thế giới” hoặc ít nhất là thay đổi bản thân mình một cách mạnh mẽ nhất.
-
Sự hối tiếc trong tương lai: Thời gian đã qua không bao giờ lấy lại được. Sống hoài phí hôm nay chính là vay mượn sự hối hận của ngày mai.
c. Những biểu hiện của sự phí hoài tuổi trẻ hiện nay:
-
Nghiện thế giới ảo, sa đà vào mạng xã hội và những trò giải trí vô thưởng vô phạt.
-
Lối sống “trì hoãn”, luôn đợi đến ngày mai mới bắt đầu hành động.
-
Sống không ước mơ, không lý tưởng, chỉ biết hưởng thụ những giá trị sẵn có.
d. Làm thế nào để sống trọn vẹn tuổi trẻ?
-
Xác lập mục tiêu rõ ràng: Biết mình muốn gì và lập kế hoạch hành động để đạt được điều đó.
-
Chủ động và dấn thân: Không ngại thất bại, sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn để trải nghiệm và trưởng thành.
-
Cân bằng giữa cống hiến và hưởng thụ: Sống có trách nhiệm với bản thân và cộng đồng nhưng cũng biết trân trọng những niềm vui bình dị.

III.KẾT BÀI
Tuổi trẻ không phải là một khoảng thời gian dài vĩnh cửu để chúng ta có quyền phung phí. Mỗi giây phút trôi qua đều là một phần máu thịt của cuộc đời đang rời xa ta mãi mãi. Thay vì để thanh xuân trôi qua trong lặng lẽ và nhạt nhòa, hãy biến nó thành một bản anh hùng ca rực rỡ của lao động, sáng tạo và yêu thương. Đừng đợi đến khi tóc đã bạc màu mới hối tiếc về những ước mơ chưa thực hiện, những hành trình chưa bước chân đi. Hãy sống sao cho mỗi ngày trôi qua, khi nhìn lại, chúng ta có thể mỉm cười tự hào vì đã sống một tuổi trẻ không hoài phí, một tuổi trẻ thực sự xứng đáng với sự hữu hạn thiêng liêng của kiếp người.
