Đề bài: Viết bài văn nghị luận xã hội bàn về vấn đề: có phải khi nào chậm cũng là thư thái, cẩn trọng, suy nghĩ thấu đáo không?
Bài làm
I.MỞ BÀI
Trong nhịp sống hiện đại, con người thường bị cuốn theo tốc độ nhanh – nhanh để làm việc, nhanh để thành công, nhanh để theo kịp mọi thứ. Tuy vậy, vẫn có ý kiến cho rằng: “Chậm chính là thư thái, cẩn trọng và suy nghĩ thấu đáo.” Điều đó đặt ra một vấn đề đáng suy ngẫm: liệu “chậm” có phải lúc nào cũng mang ý nghĩa tích cực như chúng ta vẫn nghĩ, hay cần được nhìn nhận một cách linh hoạt và phù hợp với từng hoàn cảnh?
II.THÂN BÀI
-Giải thích: Sống chậm là một quan niệm về cách tổ chức, vận hành đời sống với nhịp điệu chậm rãi, thong thả, thoát khỏi những áp lực đời sống đến từ guồng quay hối hả của sinh kế. Sống chậm cho phép ta cảm nhận, nghiền ngẫm, thưởng thức thấu đáo, tìm cách xoay xở sao cho vừa vặn với cuộc sống của mình. Sống chậm cho phép ta được “ở nhà” trong chính con người minh.
– Bàn luận vấn đề:
+ Sống chậm cũng là hình thức tư duy, sống, làm việc, ứng xử một cách cẩn trọng, có sự kiểm chứng, thực chứng toàn diện, đa chiều, thấu đáo. Người sống chậm từ chối sự vội vàng phán xét, cách bày tỏ thân tình vồn vã, vồ vập mang tính thời thượng, vụ lợi. Lối sống hiện đại xu thời, nịnh đời luôn vấp phải sự dị ứng của những người sống chậm. Bởi người sống chậm thấu hiểu và cảm nhận sâu sắc điều gì làm nên giá trị bản thân và hạnh phúc cuộc sống của mình, họ vô tham và không bị nhiễm thói hưởng thụ bạt mạng, làm việc kiệt sức, người sống chậm biết cân bằng và điều tiết chính mình trong sự hài hòa với những mối quan hệ xung quanh…. Sống chậm cho phép con người dao du, vô vi, tri túc trước những biến thiên hối hả của thời cuộc mà một giá trị được coi là chân lí của hôm nay có thể trở thành thứ lỗi thời, rẻ rung ngay trong xế chiều hôm ấy.
+ Sống chậm không phải là chậm chạp, uể oải với một tinh thần nhàm chán, đơn điệu, nhạt nhẽo. Sống chậm cũng không phải là sự chần chừ bỏ lỡ các cơ hội sống chính đáng tốt đẹp. Cần phân biệt sống chậm với lối sống nhàn hạ, lười nhác, trở thành gánh nặng cho người khác, phân biệt lối sống chậm với lối sống tụt hậu, mai một đi ý chí và khát vọng sống…
+ Sống chậm sống cẩn trọng là tốt nhưng không có nghĩa là ta có thể kiểm soát được mọi rủi ro sẽ xảy đến. Cuộc sống luôn ẩn chứa những điều ngẫu nhiên, bất ngờ, sự cẩn trọng là chuẩn bị tư thế, tâm thế vững vàng nhất để đối mặt chứ không phải sự cố chấp duy ý chí hoặc trốn chạy, sống chậm sống cẩn trọng cũng không có nghĩa là sống toan tính, lùi lại để đẩy người khác ra đương đầu với mất mát tổn thất.
– Bài học nhận thức hành động:
+ Sống chậm là một lối sống nhiều ưu điểm, nhưng không có lối sống nào là tuyệt đối chính xác và phổ quát với tất cả mọi người, lối sống nào, bất luận trên phương thức nào, thành quả đạt được ra sao đều phải dựa trên sự nhân văn.
+ Mỗi người cần lựa chọn cho mình lối sống phù hợp với hoàn cảnh, với bản thân, với từng tình huống trong cuộc sống.

III.KẾT BÀI
Tóm lại, “chậm” chỉ thực sự có giá trị khi nó giúp con người sống sâu hơn, kỹ càng hơn và bình tĩnh hơn trước cuộc đời. Nhưng “chậm” không có nghĩa là trì hoãn hay thụ động. Vì vậy, mỗi người cần biết cân bằng giữa tốc độ và sự điềm tĩnh, giữa nhanh để nắm bắt cơ hội và chậm để suy ngẫm, hoàn thiện bản thân. Đó cũng là bài học quan trọng để sống hiệu quả, tỉnh táo và hạnh phúc trong thế giới đầy biến động hôm nay.
