Đề bài: viết bài nghị luận khoảng 200 chữ so sánh bức tranh thiên nhiên trong hai ngữ liệu sau
thuyền ai đâu bến sông trăng đó
có chở trăng về kịp tối nay
và
đây phút thiêng liêng đã khởi đầu
trời mưa trong cảnh thực huyền mơ
trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
như đón từ xa một ý thơ
Bài làm
I.MỞ BÀI
Giới thiệu khái quát: Thiên nhiên trong thơ ca là tấm gương phản chiếu tâm hồn.
Nêu hai ngữ liệu: Đoạn thơ trong Đây thôn Vĩ Dạ (Hàn Mặc Tử) và đoạn thơ trong Phút thiêng liêng (Xuân Diệu – hoặc cảm hứng tương tự của Thơ mới).
Vấn đề cần nghị luận: Cả hai đều xây dựng bức tranh thiên nhiên lung linh, huyền ảo nhưng mang sắc thái tâm trạng khác nhau.
II.THÂN BÀI
-
Điểm tương đồng (Sự giao thoa):
-
Chất liệu: Đều lấy hình ảnh “Trăng” và “Sương” làm trung tâm.
-
Không gian: Đều là không gian “thực thực hư hư”, nằm giữa ranh giới của thực tại và mộng ảo.
-
Cảm hứng: Thiên nhiên không tĩnh lặng mà dường như đang có sự sống, có linh hồn và giao cảm với con người.
-
-
Điểm khác biệt (Nét độc đáo riêng):
-
Ngữ liệu 1 (Hàn Mặc Tử):
-
Sắc thái: Thiên nhiên mang vẻ đẹp huyền bí, ma mị (“sông trăng”, “thuyền trăng”).
-
Tâm trạng: Gợi sự chia lìa, nỗi khắc khoải, lo âu về thời gian (“kịp tối nay”). Thiên nhiên là nơi bám víu của một linh hồn đang tuyệt vọng.
-
-
Ngữ liệu 2 (Đoạn thơ sau):
-
Sắc thái: Thiên nhiên mang vẻ đẹp trang trọng, thành kính và giao hòa (“phút thiêng liêng”, “đắm đuối”).
-
Tâm trạng: Gợi sự say mê, rạo rực. Thiên nhiên là nguồn cảm hứng, là nơi khởi đầu cho sự sáng tạo nghệ thuật (“đón từ xa một ý thơ”).
-
-

III.KẾT BÀI
Khẳng định lại giá trị: Dù cùng chung bút pháp lãng mạn, nhưng thiên nhiên của Hàn Mặc Tử đầy ám ảnh và mặc cảm, còn ở ngữ liệu hai lại tràn đầy sự ngưỡng vọng và thanh khiết.
Đánh giá chung: Hai bức tranh đã góp phần làm phong phú thêm vẻ đẹp đa dạng của cái tôi cá nhân trong phong trào Thơ mới.
